Cải Lương: Chuyện Tình Lan và Điệp – Cẩm Ly, Minh Thuận… (Phần 2)



Phần 1:
=============================================
Các nghệ sĩ: Cẩm Ly (Lan), Minh Thuận (Điệp), Đàm Vĩnh Hưng, Phương Thanh, Hồng Ngọc, Thanh Thảo (Lan), Thu Minh (Thúy Liễu), Hữu Bình (ông Tú), Trung Dân & Cát Phượng (ông bà Phủ), Ngân Quỳnh (bà Cử), Vũ Hà (bếp Sạc), Quốc Đại (chú tiểu).
================================================
Tác giả: Loan Thảo với sự trợ giúp của soạn giả Thế Châu

Nguồn: https://fumceunice.org/

Xem thêm bài viết: https://fumceunice.org/category/giai-tri/

38 thoughts on “Cải Lương: Chuyện Tình Lan và Điệp – Cẩm Ly, Minh Thuận… (Phần 2)

  1. Xem ma dau long qua khoc nhieu qua thuan oi em o dau co hieu duoc long cua khan Gia Khi xem vo ca kick nay Khong ,ai cung khoc thuong cho so. Phan cua em chu Khong khoc cho Nhân vat diepnua roi ,Minh thuan oi biet noi gi day ha em ,chi biet thuong tiec nho em ma thoi ,,,thuong nho nho Minh thuan Mai Mai ,

  2. Những ai đang mang danh ca sĩ hãy xem a và tự đánh giá năng lực mình, ngủ ngon thần tượng của em

  3. Lâu lắm rồi coi lại vẫn hay . Chưa có tuồng nào vừa coi đoạn đầu đã thấy thu hút như tuồng này . Lâu lắm rồi vẫn nhớ mà coi lại khóc sướt mướt 😒😒

  4. Xem mà khóc nức nở vì chuyện tình hỏi thế gian tình là vật chi mà đôi lứa thề nguyền sống chết

  5. Đã từng xem rất nhiieu vở cải lương lan và diệp do rất nhiều các diễn vien diễn xuất nhưng ko hiểu sao xem cẩm ly va minh thuận diễn tôi ko cần nổi nuớc mắt đã khóc suốt từ đầu đến cuối

  6. LAN: Bạch Thầy ! Con vẫn biết mình đức bạc,
    Nên chốn niết bàn thì thăm thẳm mù xa!
    Mà đường địa ngục thì thênh thang mở rộng…
    Xin thầy tha thứ cho kẻ đã nương cửa từ bi mà lòng còn vọng động,
    Phạm giới cấm môn qui mang điều vọng ngữ,
    Con không phải là Vũ Khắc Điệp, mà tên thật là Nguyễn Thị…

    TỨ ĐẠI OÁN ( 6 câu )
    1/ …Lan.
    Vì đứt đoạn mảnh tơ lòng

    2/Tìm vào đây, vui mõ sớm với chuông chiều.
    Mong lãng quên nỗi khổ sầu của mối tình ly tan.

    3/Tình đã xa, tơ đã dứt tự lâu rồi.
    Nhưng, bóng trăng bao lượt khuyết đầy mà sầu chưa nguôi.

    4/Nay, biết con không còn sống được bao lâu…
    Nên, khúc nôi xin bày tỏ cùng thầy…

    5/Xin thầy, cảm thương cho kẻ nặng sầu đau.
    Mà ban cho lời tha thứ tội..

    6/Ở xa xôi, người xưa có biết cho lòng
    Anh Điệp! Anh có hiểu nỗi khổ đau đang oằn nặng lòng Lan.

    ĐIỆP: Đã bao ngày nương náo chốn từ bi,
    tưởng đâu Lan đã dứt được lòng trần
    đã quên được nỗi sầu xưa!
    Ngờ đâu…

    LAN : Ơ…Chắc tại con sắp giã biệt cuộc đời,
    nên tai nghe tiếng nói của ân sư
    mà cứ ngỡ lời của người xưa vừa kịp đến.

    Con cũng muốn quên lãng tình xưa chôn vùi kỷ niệm,
    nhưng trời đất như cũng vô tình khêu lại niềm đau,
    Ngoài kia trời lất phất giọt mưa
    cho con ve nhỏ thức dậy cất tiếng kêu sầu cũ.

    Lá bàng ngoài kia cũng ngập ngừng rơi trong gió, như nỗi buồn xưa chồng chất giữa.

    VỌNG CỔ 4
    …tim sầu… Mỗi một giọt mưa là một dòng lệ nghẹn ngào. Mỗi chiếc lá bàng rơi như con thuyền nhỏ, bơi ngược dòng về bến hẹn xa xưa. Bến sông buồn nay chắc vắng bóng đò đưa, vì khách sang sông không bao giờ trở lại. Mái tranh xưa chắc u buồn quạnh quẽ, vì người con gái tên Lan không về nữa bao giờ…

    ĐIỆP : (nói ***) Và hàng điệp ven sông im lìm soi đáy nước
    Chiếc cầu tre gãy nhịp đứng chênh vênh.
    Con đường đất đỏ quanh co những buổi chiều vàng.
    Vắng bóng người con gái quảy gánh hàng trên đường về khi tan chợ.

    6_LAN : Thầy là bậc chân tu mà khi thấy trời chớm sang thu còn gợi trong lòng nhiều kỷ niệm. Huống chi con là kẻ đã trót mang nhiều khổ lụy, tuy khoác áo nâu sòng mà lòng còn nặng nợ thế gian, Câu kệ lời kinh không khuây khỏa được chuyện lòng, tiếng mõ hồi chuông thêm gợi buồn gợi nhớ. Xác bướm cành lan đã chôn sâu nơi đáy mộ, sao nỗi sầu xưa còn nguyên vẹn trong lòng.
    Nay con sắp từ giã cõi trần gian,
    chuyện tình xưa bỗng hiện về nguyên vẹn.
    Điệp ơi em Lan đã cắt dây chuông không cho anh gặp mặt,
    sao tơ lòng không dứt với thời gian.

    (nói yếu ớt) Bạch Thầy ! Sức con đã tàn… hơi con đã mỏi
    Như đèn cạn dầu trước gió lung linh
    Nếu người xưa có trở lại tìm con
    Thầy nói lại giùm:
    Con đã ra đi… đi xa với tấm lòng thanh thản
    Kìa! Có phải chăng tiếng ma kêu quỷ khóc,
    hay tiếng tử thần đang chờ rước hồn con?
    Thầy ơi! trước mắt con sao lung linh mờ ảo,
    Con, con nghe lạnh cả châu thân.

    ĐIỆP : ( khóc) Lan ! Lan !

    NAM AI ( lớp mái )
    LAN : Kìa ! Kìa…Tiếng quỷ….
    1)…vô thường…Chờ chực rước con về
    2) Lửa đóm lập lòe_hay ánh đuốc ma trơi.
    3) Chờ đợi dẫn đường con_về tận chốn âm cung
    4) Xin vĩnh biệt bạn lòng_Mà không thấy mặt nhau!

    ĐIỆP: 5) Lan ! Lan ơi gượng tỉnh đi Lan_trong giây phút sau cùng
    6) Hầu gặp lại bạn lòng_ Trước phút biệt ly

    LAN: 7) Nghe mơ hồ ai mới gọi_ Như người xa mới tìm về…

    VỌNG CỔ 2

    ĐIỆP: Lan! Lan ơi anh là Điệp đây em hãy gượng dậy mà nhìn cho tận mặt. Anh đã đến đây vừa kịp lúc để tiễn đưa Lan vào thế giới… muôn… đời.
    LAN : Trời ! Anh Điệp
    ĐIỆP : Lan, Lan ơi ! tội tình chi em đày đọa cuộc đời. Chôn tuổi xuân trong nâu sòng khổ hạnh, trong khi lòng em còn nặng nhớ thương. Nếu chốn thiền môn em không tìm được lãng quên,thì sao em cố tình không cho anh gặp mặt. Nếu sư cụ không cho tìm anh đến kịp, thì chắc mình vĩnh biệt muôn đời mà không thấy mặt nhau…

    LAN : (***) Anh Điệp! Có lẽ kiếp trước em kém đức, kiếp này em vụng đường tu, nên khi chắp tay niệm chữ di đà mà trước mắt chỉ có hình ảnh anh hiển hiện.
    ĐIỆP : Sao lần anh lặn lội đến tìm em, em lại cắt dây chuông không cho anh gặp mặt
    LAN : Em muốn anh quên em đi, muốn trả anh về với gia đình hạnh phúc, nên những tờ thơ anh gởi, em còn giữ nguyên đây mà, em đâu có đọc.

    3_ ĐIỆP: Trời ơi ! Cũng vì vậy mà em nào hay nào biết, chuyện gia đình của anh đã đỗ vỡ còn đâu. Nên em cứ mãi giữ nỗi sầu chôn chặt niềm đau, rồi năm tháng chất chồng cho Lan tàn Lan héo. Trời ơi bày chi cảnh lá lay cay nghiệt, cho người đày đọa cuộc đời kẻ tan nát lòng đau. Từ bây giờ mình mãi mãi bên nhau, không bao giờ mình còn xa nhau nữa. Lan ơi em hãy cố gượng kéo dài cuộc sống, mình sẽ đưa nhau về chốn kỷ niệm ngày xưa. (dứt)

    (Có tiếng mõ)

    LAN: Anh Điệp!
    ĐIỆP: Lan…, em…
    LAN: Gặp lại anh, em mãn nguyên lắm rồi, em vui lắm rối, em không có chết đâu, em đâu có chết được phải không anh?
    ĐIỆP: ờ…phải rồi, em sẽ sống với anh. Anh sẽ đưa em về
    LAN: Em sẽ về với anh, về quê cũ. Anh Điệp ! Em nghe bên tai em, có tiếng ve sầu ca hát, mắt em như thấy con đò nhỏ bên sông, với hàng điệp trổ bông soi hồng mặt nước, em thấy rõ ràng gốc me tây trước Nhà Việc. Em đứng đó em chờ anh về
    Mà kìa Anh Điệp
    ĐIỆP: Anh đây!
    LAN: Sao anh đi với người ta… Sao anh bỏ em đứng

  7. Con người khi còn sống thì như thế khi chết đi giờ chỉ được nhìn thấy hình ảnh mà con người thì mãi k trở về

  8. Thoi gian troi di lam voi di ting thuong yeu mt ,nay xem lai nuoc mat lai lan dai ,mt ,ca si tai duc lam bao trai tim tan nat.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Theme: Overlay by Kaira Extra Text
Cape Town, South Africa