[Review] Thiên quan tứ phúc – Mặc Hương Đồng Khứu

Ờm bộ này xem cũng lâu rồi nên ko nhớ rõ rệt lắm, tầm thường thì mấy bộ t review đều là trải nghiệm xong viết luôn, cái này lâu rồi phải xúc cảm không còn nóng hôi hổi nữa :v Mà t cũng ko xem hết bộ, khoảng mười mấy chap cuối t thấy tương đối chán buộc phải đọc spoil miêu tả thôi. Bộ này thì không đánh rét mướt cao bằng Ma đạo, cơ mà đọc thoải mái hơn.

Như hồi trước mang nói đó, sau khi đọc truyện nào một thời gian thì cái t nhớ về truyện xoàng xĩnh là khuyết điểm đa dạng hơn điểm cộng, cho buộc phải cái rì viu này chủ yếu để nói những cái t ko thích thôi.

HL-758

Thắc mắc nhất là cái hệ thống phi thăng thành thần thành ma trong truyện. Không hiểu vì sao lại sở hữu người được phi thăng thành thần??? Vì họ tu thành đại đạo, đức tính đáng ngưỡng mộ hay gì hả? Đâu nên vì trong truyện, thấy rõ là thần trừ mang pháp lực ra thì chả khác gì người thường, thất tình lục dục vẫn thế, thậm chí tạo nghiệp cũng chả ít đâu :v Như Thủy Sư Vô Độ hay 33 thần quan gì gì đấy, sống lỗi thế mà vẫn làm cho thần như thường. Hay là vì đắc đạo, trải nghiệm tới cảnh giới nhất định thì sẽ thành thần? Cũng ko phải, vì Tạ Liên khi bị đày thì làm cho gì sở hữu pháp lực đâu, sau vẫn phi thăng như kém đó. Hay là thu thập một lượng tín đồ nhất định, tích đủ hương đèn công đức thì thành thần? Tạ Liên khi bị đày cũng khiến gì sở hữu tín đồ gì, trùng hợp thành thần. Hay là cơ duyên mỗi người, ai mang số thì làm thần? Thế thì đẻ ra đã khiến cho thần luôn rồi, thành thục chi nữa, đã mang số thì làm cho gì chả thành thần. Theo như cái vụ hoán mệnh của Song Huyền thì có lẽ ý tác giả là vì số mệnh cần sở hữu người khiến thần sở hữu người không nhỉ? Vậy thì thực sự t không thấy thần linh đó sở hữu gì đáng thờ cả. Lập chiến công cũng không nên, sở hữu thần quan mang chiến công đấy, nhưng cũng đâu cần ai cũng có. Nói chung t thấy cái cơ sở để mà quyết định ai phi thăng ai không của tác giả nó tương đối bị mơ hồ, diễn viên thành thần thành ma như đi chợ vậy. Cũng ko thấy đắc đạo chỗ nào, khi Tạ Liên phi thăng lần đầu mới có 17 tuổi, khi đấy đang tâm tính thiếu niên, chưa sõi đời, ngủ một giấc ngẫu nhiên phi thăng. Cả cái khi thành thần rồi tính mấy quần chúng thần quan vẫn sân si như xoàng xĩnh :v

Xem thêm :

Quỷ cũng thế, hình như chấp niệm sâu nặng thì thành quỷ nhỉ. Cơ mà không bàn đến ba Tuyệt nhé, riêng nv Thích Dung t thấy nó rõ vớ vẩn, chẳng hiểu chấp niệm nó sâu nặng cỡ nào mà lại thành quỷ được, còn xếp vô Tứ Hại. Mấy con quỷ ở chợ của công cute phết, diễn viên phụ hiếm hoi mà t thích :)))

ví như là như trong truyện tu chân bình xoàng thì còn có Thiên Đạo giám sát, tu sĩ bị Thiên Đạo theo dõi, gây nghiệt đắc tội rộng rãi thì bổ Thiên kiếp, căn cơ ko đủ thì tu vi không cao, bắt buộc giải quyết nhân quả mới được đột phá….. Nói chung là nó còn có hệ thống logic để mà hiểu được. Còn ở đây mấy nhân vật, đặc biệt Tạ Liên rồi Hoa Thành rồi blah bloh, quả thực đúng kiểu thích thì dăm cha hôm lại phi thăng :v

HL-321.jpg

Thôi, không bàn tới cái vụ thần thần quỷ quỷ kia nữa. Truyện này tác giả ko còn viết gọn và kịch tính như hồi bên Ma đạo nữa, dây dưa kéo dài nhùng nhằng hơn. Diễn viên phụ cũng không ấn tượng như bên Ma đạo. Phổ biến cái bỏ ngỏ ở đó khiến t chả hiểu ra sao? Như vụ Bán Nguyệt, 3P Thủy Phong Địa, vv khi đầu nói thì rõ ràng hay, hồi sau giải quyết cái vèo. Tình tiết không mang tính liên kết chặt chẽ như bên kia nữa. Tác giả viết gọn bớt đi mấy chục chương thì hay.

nhân vật chính thì cũng ổn. Nhưng mà về sau ngẫm lại thì ko thích rộng rãi nữa. Tạ Liên ôn nhu, hiền lành, thiện lương, cảm xúc nhân vật sở hữu cao trào, mang biến đổi. Bạn này cũng sở hữu phần dại nhưng không thấy phiền. Đôi khi ngây ngô ngốc nhưng ko cần dở người manh gì gì đó hay bắt gặp trong đam mỹ, thề t dị ứng lẩn thẩn manh thụ lắm, xem đam trúng kiểu thụ này là như ăn cần mướp đắng. Cơ mà rộng rãi lúc cũng vì cái tính mềm mỏng của bạn mà thấy tương đối ức chế. Nhất là cái hồi 17 tuổi phi thăng mà t bảo chưa sõi đời ấy. Cái gì cũng muốn vẹn toàn đa số bề, nhưng sức mang hạn mà cứ cố quá, thành ra nát hết cả. Sau cái tính bao đồng đó bớt đi phải cũng đỡ hơn.

Đọc thêm bộ truyện full khác tại: https://truyen24.com/truyen-full/

Hoa Thành thì xây dựng cực kỳ ấn tượng, cơ mà có lẽ vì truyện chủ thụ cần cảm xúc suy nghĩ của Hoa Thành ko khắc vạ rộng rãi, nhất là ở quá khứ, mình nghĩ đó mới là phần quan trọng hình thành nên cái “tín ngưỡng” của công với thụ. Hoa Thành trải qua 800 năm ra sao, lúc ở Vạn Thần quật rồi lúc đọa quỷ, vào núi Đồng Lô, lúc làm cho Vô Danh như nào như nào, nói ra thì hay. Còn giả dụ để người xem cảm nhận thì sẽ sở hữu người ko cảm hết được và thấy nó thiếu, ví dụ như t đây. T thấy những gì tác giả nói trong truyện chưa đủ để khắc vạ cái chấp niệm sâu nặng nề của Hoa Thành với Tạ Liên, tới mức thành thần thành quỷ như đi chợ như vậy.

Còn cái đôi thị vệ – thị nữ kia của thụ thì nói thật t ko thích nổi =_= Nhớ là hồi đọc truyện thì Mộ Tình xếp no.1, Thích Dung no.2, Sư Vô Độ no.3 trong cái list diễn viên t ghét, Phong Tín thì đỡ hơn xíu, không tới nỗi ghét, nhưng thích thì ko thích nổi. Bạn Phong Sư thì mình thấy bạn này cũng hay, nhưng thích thì cũng ko thích lắm, thấy tính bạn không hợp khiến cho thần quan. Nói chung cái vụ của 3 người này quá là không rõ ràng, kêu đến chém đầu rồi sau gặp em trai, cho cái quạt rồi đi. T thì không nghĩ giữa 3 người này có quan hệ tình cảm gì cả, Phong và Thủy Sư là anh em, Hạ Huyền mang hận hai anh em nhà này, với Thủy Sư thì không nói, chết là đáng, với Phong Sư thì vẫn hận, nhưng mà phần nào trong thân tâm đã đọc Phong Sư như bạn bè, bắt buộc sau này mới giúp. Thích Dung thì xin lỗi, ai thích thì thích chứ t không ưa nổi, ấn tượng từ cái hồi nó quật mộ bố phụ mẫu thụ không phai được, sau này nó khiến gì t cũng thấy ghét =”= nhất là trong kỷ niệm của Liên hồi nó còn là vương tử hay gì, đm tính phương pháp điển hình cho mấy đứa pháo hôi phản diện, nhức nách vaiz.

Nói chung chỉ sở hữu đôi chính là thích, mấy nhân vật còn lại không phải ghét thì là không ưa, hoặc chả mang cảm xúc gì. À còn “chúng sinh” nữa, dàn quần chúng gây ức chế khó chịu nhất năm, mắc mệt với cái đám chúng sinh kia. Nhưng mà ở đời thì đúng thế thật, mình sở hữu làm gì thì người đời cũng chỉ nhìn vào bên ngoài, nhìn vào cái tiện dụng họ nhận được để phán xét thôi.

Vụ Quân Ngô thì lúc đấy chán rồi, xem lướt lướt phải không ấn tượng gì đa dạng :v Đoạn cuối truyện ko thỏa mãn, đánh boss không đã lắm, cũng giống bên Ma đạo, dù chưa đến mức đầu voi đuôi chuột.

Truyện của Mặc Hương thì nổi khỏi nói rồi, nhưng cũng chính vì nổi quá, tung hô ghê quá cho buộc phải lúc trải nghiệm người ta tầm thường kỳ vọng cao, dẫn tới khi trải nghiệm bị hụt hẫng, thất vọng. Chứ thực ra truyện của tác giả này viết hơi thấp, xem vô tư, không có phổ biến chỗ khó hiểu. Bộ này dài quá bắt buộc chắc ko trải nghiệm lại đâu, mà không sở hữu chỗ nào lôi hay hố quá, sủng công sủng thụ gì đều trải nghiệm được, bà con nhảy hố ok.

Trên đây là bài viết review truyện thiên quan tứ phúc chi tiết. Chúc các bạn có 1 buổi thư giãn và đừng quên theo dõi hệ thống đọc truyện online truyện 24 nhé.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Theme: Overlay by Kaira Extra Text
Cape Town, South Africa