Review truyện Thoát Bắc Giả

Cô rút con dao ra, rồi lại đâm xuống. Máu tươi phun trào, anh vẫn chưa gục ngã mà chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn đối thủ của mình. Một dao cuối cùng đâm vào cổ họng anh, nằm gần yết hầu. Anh ngã xuống như tảng đá, tắt thở.

Giới thiệu truyện Thoát Bắc Giả

Tác giả: Sable Tắc Bố Nhĩ
Thể loại: truyện ngôn tình quân nhân

Trích đoạn truyện Thoát Bắc Giả

Ngày 2 tháng 8 năm 2015, tại cảng biển Đông thuộc thành phố Wajima tỉnh Ishikawa Nhật Bản, lại một chiếc tàu gỗ xuất hiện ở đường chân trời.

“8 con tàu, đã là con tàu thứ 8 trong 2 tháng rồi.” Quản đốc quẳng tàn thuốc đi, dùng chân di di mặc cho nó vặn xoắn, biến hình, rồi sau đó tắt lửa.

Gã xoay người lại gật đầu với một cô gái: “Có muốn cùng lên xem không?”

“Được, vậy xin nhờ.” Nhân viên kiểm tra bảo hiểm hơi cúi người, trả lời bằng chất giọng tôn kính. Vô tình để lộ phương ngữ Noto*, khiến giọng cô trở nên vô cùng thân thiết.

(*Đảo Noto thuộc tỉnh Ishikawa.)

Dáng hình đẹp đẽ được ẩn trong bộ đồ âu phục, cô gái đứng thẳng đầy tao nhã như cây cù tùng đặc biệt trên bán đảo. Trong cơn gió lạnh bên bờ biển vào buổi sớm mai, trông cô chẳng hề nhếch nhác chút nào, trái lại còn có vẻ hưởng thụ.

Bị ảnh hưởng của sóng biển, con tàu gỗ dần trôi dạt lại gần, cuối cùng chạm vào đê chắn sóng.

Các công nhân tụ năm tụ ba, cố định dụng cụ nâng hạ, đặt con tàu gỗ tàn tạ vào trong máng của con tàu bên bờ.

Giống “con tàu ma” xuất hiện lúc trước, con tàu này cũng làm bằng gỗ, rất cũ kỹ lại nặng nề. Máy động cơ Diesel thấp tốc chỉ thích hợp khởi động ở khu vực sông nội địa chứ chẳng thể nào chịu được hải lưu mạnh mẽ.

Cô cùng các công nhân dùng khăn bịt mũi miệng lại, cúi người chui vào khoang tàu.

Trải qua cuộc ‘phiêu lưu’ thời gian dài, nay trên boong chỉ còn lại mùi muối biển lạnh băng. Thế nhưng những vết máu loang lổ xỉn màu vẫn chứng tỏ nơi đây đã từng xảy ra chuyện.

Quản đốc đi đầu thấp giọng chửi, đội ngũ đi đến giữa thì dừng lại.

Mọi người dần dần tụ lại, cuối cùng cũng thấy rõ tình hình ở đáy khoang: thi thể chất đống qua loa đã bị thối rữa nghiêm trọng, có bộ phận đã thành xương khô, thậm chí hai trong số đó không hề có đầu.

>> Coi thêm truyện đam mỹ quân nhân

Có người đã nôn mửa, có người nhanh chóng gọi điện thoại liên lạc với phòng an ninh ven biển.

Từ mức độ thối rữa mà xem thì những người này đã chết được hơn ba tháng, ngay cả quần áo cũng bị gió biển tấn công, tàn tành tơi tả. Mấy chục thi thể rữa nát chất thành tháp, hiển nhiên là bị ném xuống sau khi chết. Xâu chuỗi việc này cùng vết máu kéo dài trên boong, chứng tỏ vụ tàn sát xảy ra không lâu sau khi lên tàu.

Trong khoang tàu không có lối chạy thoát thân, khoang thẳng tắp tối tăm như giếng sâu, biểu thị đoạn đường có đi không có về.

“Đừng nhìn nữa.” Quản đốc cau mày xoay người, “Tình hình con tàu nào cũng như nhau cả.”

Một mình cô đi tới boong bên kia: ánh nắng vượt qua mạn tàu, mơ hồ thấy được bóng mờ ở dưới tháp thi thể, nằm trong góc kín mít u ám, đè nén bí mật nào đó khiến người ta bất an.

Mặt trời dần lên cao, trong khoang thuyền cũng dần sáng lên. Tháp thi thể khẽ xê dịch, một chiếc bóng xuất hiện từ bên cạnh, run lẩy đung đưa như có thể biến mất bất cứ lúc nào.

Thứ đó như cây già cằn đã chết, những nhánh cây khô quắt vươn ra mọi hướng, nghênh đón ánh sáng xuyên qua boong tàu, cứng đầu mưu sinh.

Nếu trong phim xuất hiện tình cảnh tương tự thì dĩ nhiên sẽ được nhận định là ảo giác, song một khi mọi thứ xảy ra ngay trước mắt, thì chỉ còn lại khiếp sợ cùng sợ hãi.

Dù là quản đốc đã từng gặp nhiều chuyện thì khi thấy cảnh tượng kinh người này, gã cũng ngây ra tại chỗ. Các công nhân còn lại thì anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, hoàn toàn không biết phải nên làm gì.

Bóng tối dần rút đi, cơ thể như xác ướp bò từ trong góc ra, bám lấy trong khoang tàu, cố đứng lên.

“Ném thang xuống khoang!” Giọng cô gái đột nhiên vang lên, ra lệnh quả quyết lại rõ ràng, “Nhanh chóng lấy cáng đến, dùng dây thừng treo người lên!”

Công nhân ở bến tàu miễn cưỡng có phản ứng, rồi lật đật triển khai cứu viện. Sau khi người nọ bò ra từ trong đống thi thể thì thể lực cũng cạn kiệt, xụi lơ ngã xuống khoang tàu lạnh băng.

Cô lùi về một bên, từ trên cao nhìn xuống người thoát chết trong đường tơ kẽ tóc: cơ thể anh ta cực kỳ yếu ớt, chỉ mặc mỗi quần cụt, thế nhang tay phải lại nắm chắc cán dao, gầy như bộ xương xô. Tóc râu xồm xoàm, trên mặt có đầy vảy đen thui, không biết là bẩn hay là vết thương.

Chỉ có đôi mắt màu xám tro kia là như sương mù dày đặc trong buổi sớm mùa đông, không có bất cứ cảm xúc gì, bình tĩnh đến lạ thường.

Mượn được thang dây, mấy công nhân to gan từ từ đi xuống đáy khoang tàu, nhút nhát lại gần người sống sót kia, dùng tiếng Nhật đặt câu hỏi cách quãng, có vẻ còn sợ hơn cả đối phương.

Người sống sót không có sức đứng lên, chỉ nằm sấp tại chỗ, như dã thú bị thương, từ đầu đến cuối giữ nguyên tư thế báo động.

Mắt thấy hai bên giằng co không chút tiến triển, quản đốc nóng tính không nén được tức giận, lớn tiếng rủa xả, ra lệnh cấp dưới mau chóng đưa người sống sót lên.

Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *