0 Comments

Thông điệp của hoa hướng dương là tình yêu lặng lẽ. Chắc là trong những năm tháng đấy, anh luôn dành sự âu yếm cho tôi.

Giới thiệu truyện hoa nở giữa tháng năm đơn nhất

Tác giả: Sênh ly
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Hoa nở giữa tháng năm đơn thân

Sống ở tầng trên nhà bên tôi chính là nhà bạn BS.

Ở thành phố phồn hoa này, gia đình giàu, kẻ nghèo đủ cả, nhưng ai cũng có thể bị bệnh, có cách gọi khác, khi đối diện có bệnh tật chúng ta đều bình đẳng như nhau, chỉ là giai tầng khác biệt nhưng thôi.

mọi người tầng trên đó, nếu nói tên ra thì Chắn chắn chẳng mấy ai biết, nhưng nếu nhắc đến học bởi vì cũng như sự tích về bọn họ thì hầu hết người nào cũng biết. Hầu như người nhà gồm tuổi hầu hết là bác sĩ của khám đa khoa Đông Hoa – bệnh viện một số loại bố hạng A với số giường dịch tối đa phía trong top 100 cơ sở y tế tốt nhất đất nước hình chữ S, đồng thời cũng chính là cơ sở y tế thu giá thành đỉnh cao cũng như bao gồm địa ráng đẹp nhất.

Ông là viện sĩ Viện có khoa học Trung Quốc, chuyên gia khoa ngoại, được hưởng phụ cấp cho có một không hai của Quốc vụ viện.

Bà là chủ nhiệm khoa sản, học sinh của Vương Thục Chinh[1].

[1]Vương Thục Chinh: Viện trưởng bước đầu tiên của Viện phụ sản trực cùng cơ sở y tế số một Đài Loan Trung Quốc.

Kỳ lạ một điều là hai thành viên chưa gồm nhỏ, xác suất bị vô sinh cơ bản có vẻ loại bỏ. Năm đấy gần như các bạn tất cả nguyện vọng mong muốn tham gia vào lớp gia đình không ước ao sinh con bị tác động một áp lực trọng tâm lý khá lớn, cơ mà chúng ta đã được.

Khi bên tôi lên bố, qua ông nội, bên tôi đã nhận bọn họ có tác dụng ba má nuôi, gồm nữ họ vui lắm. Bọn họ đem một số loại kim tiêm, thuốc tiêm, penicillin mang lại mang đến bên tôi có tác dụng cơ chế dạy học vỡ lòng, hậu quả nhỏ búp bê vải căn nhà tôi bị bơm vào bố lọ penicillin, sau đó penicillin để cho lên men bốc ra thứ mùi lạ, con búp bê vải bị vứt đi, chũm là phần đông bước đi lẫm chẫm theo đuổi Y học của tớ đã bị bị tiêu diệt nghẹt từ trong trứng nước.

Năm đó, khi tôi điền đại dương sơ thi ĐH, bác mẹ nuôi liệt con kê đến chúng tôi hàng tá danh sách các trường Y, vày tôi đã làm được chọn lựa từ trước, vì vậy của cả đám tài liệu đấy đã bị bên tôi vứt cho những thành phần yêu Y học điên cuồng trong lớp. Mấy đứa đấy sau này lấy đầu chậm có tác dụng bên nạ, lấy xương cụt có tác dụng khóa dây chuyền, lên lớp học nhà hàng phôi bầu thì thi nhau chụp ảnh hình ảnh tế bào của bộ phận sinh dục. Đến khi thực tập lâm sàng thì họ rốt cục lại chưa có cồn tĩnh gì nữa, quay về thì cứ bao phủ lấy tôi mà lại khóc, nói tôi là tên thủ phạm đầu sỏ hại họ, bắt bên tôi buộc phải chịu trách nhiệm.

Tất cả các điều nói bên trên hồ hết bằng chứng một điều là bố mẹ nuôi của tôi là tuýp gia đình khôn xiết giỏi, hết sức hiền lành lương thiện, dẫu vậy cũng chuyên nghiệp “có lòng” làm hỏng chuyện.

Từ nhỏ trong chúng tôi vẫn cộng có tuổi đời hai cảm hứng vừa sợ hãi vừa quen thuộc với cơ sở y tế và bác sĩ, dẫu vậy may mắn một điều là bao giờ tôi cũng dạn dĩ, bao gồm cả chặng thời gian bốn năm ở Đức một bạn, bên tôi cũng chưa bao giờ bệnh gì ngoài bệnh cúm sơ sơ.

Ngược lại mang chúng tôi, cô em Dụ Lộ từ nhỏ đã nhỏ xíu yếu, lại còn mắc bệnh trầm cảm.

có lẽ rằng BS hết sức ghét phần lớn bạn ốm phờ phạc bao quanh các bạn, do vậy bác mẹ nuôi bên tôi không thích Dụ Lộ một chút nào. Có một dạo họ vô cùng ấm lòng ao ước điều trị mang lại Dụ Lộ, tuy vậy khi vừa biết đến hàng ngày bền chí chạy tía kilomet, lên cơ vùng bụng năm mươi chiếc là cô nàng đang run rẩy, hỏi vội rằng: “Có thuốc để uống chưa ạ?”

Đây chính là chứng bệnh chung cả của người trong gia đình Trung Quốc, sẽ nhỏ tuổi là phải uống thuốc, rất nhiều bám vào tác động bên ngoài cơ mà mất đi bạn dạng năng của bản thân mình.

ba nuôi bên tôi là chuyên viên khoa ngoại, tính tình cực khó Chịu đựng lắm, lúc đó mới gào lên: “Con xuyên ngày uống thuốc, để làm cho gì? Mong sau này ta phẫu thuật cắt quăng quật gan của chiếc đi hả, kể cả ước ao sao?”.

cô nàng tủi thân, cúi đầu xuống chưa nói được câu nào. Tiếp ấy, ông bắt đầu nhắc mang đến tôi: “Lần trước Dụ Tịch bị cảm cúm, rồi sao, không bắt buộc vào viện đã khỏi rồi”.

chúng tôi liền chen vào: “Con chạy hai vòng quanh sân chuyển vận, về ngôi nhà lăn ra ngủ một giấc, nạm là khỏi”.

Ông chớp nhoáng mượn cớ nói tiếp: “Thấy chưa, chính là thể thao, cuộc đời bắt đầu từ thể thao”.

tôi cũng thấy đúng vì vậy. Từ nhỏ tuổi tôi sẽ ngộ nghĩnh hơn những đứa trẻ khác, bị thương không ít, tuy thế chẳng mấy khi ốm; ngày còn đi học, buổi sáng luôn cộng ba nuôi chạy bố kilomet, thể dục ngừng thấy người thân dạn dĩ, tinh thần cũng thoải mái, chẳng có lý do gì mà lại mắc bệnh trầm cảm cả.

Ngược lại hệ hô hấp được rèn luyện, giọng cũng phệ, tính tình thì ngày càng giống bố nuôi, vừa nóng nảy vừa cực nhọc ưa.

Về chứng trầm cảm của Dụ Lộ thì chúng tôi cũng chẳng ao ước nói gì, bao gồm cả phần đa vì bố mẹ bên tôi quá cưng chiều nó mà ra cả.

>> bài viết liên quan truyện Ngôn tình ngược

chúng tôi cũng không gần gũi mang bố mẹ lắm, có thời gian còn bị bỏ rơi, còn Dụ Lộ là cục minh châu trong tay bọn họ, được nuông chiều hết mức, một ngày dài chỉ nghe thấy nó thở dài, rồi viết một lô xích xông phần đông câu nói linh tinh, nào là “Hoa rơi mọi người bị tiêu diệt nào ai biết”, rồi thì “Hoa xuân trăng thu ai biết khi nào tàn”…, chẳng gồm Việc gì cũng khóc, khóc kết thúc rồi thì tự than, tự thán chán rồi lại khóc kêu đau.

Hai năm cấp hai Dụ Lộ nghỉ học ở căn nhà, anh em đồng trang lứa hầu hết đã đi được học đại học hết rồi. Ba chúng tôi tất cả quan hệ tốt có ông hiệu trưởng trường cấp hai, quyết định mang đến cô gái học bổ xung một năm nữa coi là đã tốt nghiệp. Chũm mà thành tích là cô nàng vừa bắt gặp sách vở là lăn đùng ra giường vật vã: “Ôi choáng váng quá, cực nhọc chịu đựng quá đi mất”.

Về sau chẳng ai dám nhắc mang lại chuyện này nữa.

thành viên gia đình nói xem biết cách nào không? Từ nhỏ tôi đang ham mê bóng rổ, trốn học, có mớ kết quả thi thấp tẹt về liền bị người mẹ cho 1 mẫu tát trời giáng: “Mày nhưng không vào được trường điểm thì đừng bao gồm vác bên về ngôi nhà nữa”. Nắm là bên tôi cần ngoan ngoãn ôm ấp bên về phòng đọc sách, chưa dám ho he gì.

cho nên bắt đầu nói bệnh trầm cảm hầu như vày được nuông chiều quá mà ra, điều kiện sống có lợi quá mới chưa nhỏ dại mà lại cứ rên lên cũng như nuốm, nếu đời sống mà nghèo nàn cũng như nông dân, thì còn hơi đâu nghĩ mang đến mấy Việc tinh thần nữa, được nạp năng lượng no vẫn là tốt lắm rồi.

Dạo này thấy Dụ Lộ có thể thanh nhã. Cuối tuần tôi về ngôi nhà lấy ăn mặc quần áo, thấy cô gái đã ôm máy tính chat chit, trên nền game cả QQ[2] cũng như MSN[3] cộng mở, biểu tượng penguin khinh ghét kia cứ kêu quàng quạc liên hồi, thật bực thành viên.

[2] QQ: phần mềm chat siêu phổ biến ở China, gồm biểu tượng là penguin.

[3] MSN – viết tắt từ tiếng Anh Microsoft Network – một tập hợp hình thức Internet được cung cấp bởi Microsoft.

Khuôn bên hớn hở, lộ ra loại vẻ thẹn quan tài của bạn nữ bắt đầu béo.

chúng tôi đoán Dụ Lộ đã yêu anh nào bên trên mạng, nhân lúc cô nàng đi vệ sinh, tôi new chú ý trộm, tên của cậu kia chính là chùm hỏa tinh văn mà lại tôi quan trọng nhận ra được, văn bản chat khôn cùng tình tư, hồi bên tôi còn yêu Đồng Nhược Thiên cũng chẳng bao giờ nói hồ hết lời sến súa cũng như thế: “Vợ yêu à, ông xã nhớ hoàng hậu yêu rồi, nào, hun dòng nào, muah!”.

“Vợ cũng nhớ ck yêu lắm, hội ngôi nhà #Y%amp; vừa cho nạt người ta, hu hu hu, hiền thê không đọ nổi với bọn họ, ck nên giúp bà xã đấy”.

“Ngoan nào cưng, ck đang đi cài quần áo, chờ lát nữa ông chồng sẽ điện thoại tư vấn hội anh cực kỳ đến xả giận mang lại thê thiếp nhé”.

tôi không chọn thêm được gì nữa, lặng lẽ âm thầm ra khỏi phòng Dụ Lộ, chị giúp Việc nuốm cam tươi, bỏ trên bàn một cốc, quên không cho mặt đường, hơi đắng, tuy nhiên bên tôi chẳng chú ý mang đến điều ấy.

đột nhiên bên tôi cười cợt ranh mãnh, thật chưa dám nghĩ mọi người lại đểu mang lại thay, tuy thế, không gian bất lương thì thật tất cả lỗi mang bản thân bao năm nay phải chịu uất ức, vì thế bên tôi chọn lựa cách im lặng.

Lúc Cách rời khỏi căn nhà tôi còn nghe thấy tiếng mắng học sinh của bố chúng tôi từ bên trên tầng vọng xuống, dạo này tính khí ông khó ưa hết mức, bởi vì ông đã và đang trong thời kỳ tự bạn ép mọi người cai thuốc. Tầm thường ông hay ca thán có chúng tôi, hết thuốc là cảm giác hết đối tượng để trút giận, tôi mua siêu các loại kẹo cao su, mà lại ông không muốn ăn, toàn chuyển bà mẹ nuôi tôi cho phân tách cho mấy cô y tá ở viện.

Thực ra bao ngời cho rằng Bác Sỹ là hình tượng của lối sống mạnh khỏe, nhà hàng đúng giờ, không rượu, chưa thuốc lá, sống bao gồm nề nếp, tuy thế BS cũng là nhà bạn, nhất là BS khoa ngoại ở China, áp lực đè nén chuẩn đoán và phẫu thuật nghiêm trọng, chưa hút thuốc, không uống rượu chắc là lạc loài lắm.

lúc trước Đồng Nhược Thiên cũng hút thuốc ác độc lắm, các ngày một bao, nhưng mà tay và răng của anh ý ta lại cực kỳ sạch vẫn. Có vài lần chúng tôi mắng anh ta là đồ chưa tim không phổi, anh ta chỉ tay vào phổi người thân nói: “Chỗ này black hết rồi”. Sau ấy chỉ tiếp xuống bên dưới, “Tim đây, cũng sắp đến hết rồi”.

rút cục Đồng Nhược Thiên chìa đôi tay nhợt nhạt ra: “Đây là thành tích của sự việc cọ tay bởi PVP-I[4] mỗi ngày đấy”.

[4] Povodone- iodine là một phức hợp hữu cơ sử dụng để cạnh bên trùng vết thương.

Lúc đó bên tôi rất khó chịu đựng, cảm thấy áp lực đè nén của việc học ngành Y nghiêm trọng, cuộc đời gian nan, chúng ta nam nhi này khiến chúng tôi quăng quật không nổi, Vậy nên chúng tôi lại giữ vững chịu đựng sự giày vò lúc gần lúc xa của anh ý ta.

Đứng thần thành viên gia đình ra một lúc trên cầu thang, tôi nghĩ giờ về thẳng trường là bậc nhất, thực tế thì chúng tôi cũng đã làm do đó rồi, tuy nhiên tự nhiên tâm trạng lại siêu buồn bã, phía bên ngoài ánh dương rực rỡ ngập tràn ý thu, nhưng mà tận đáy lòng chúng tôi lại cũng như duy nhất lớp sương mù bao quanh.

chúng tôi cảm giác Đồng Nhược Thiên chính là tên khốn, vẫn chậm lắm rồi, tôi chưa bao giờ hận anh ta đến nắm.

Anh ta kiêu ngạo, quá kiêu ngạo, khi còn yêu chúng tôi, anh ta cả gan khiêu khích cả giáo viên thì thôi không nói làm gì, dù sao mọi người cũng còn nể bên tía nuôi, Ngoài ra cũng biết tía đẻ bên tôi là ai; nhưng lại lúc chia ly tôi, anh ta vừa nói vừa cười: “Dụ Tịch à, em phải hiểu rằng, hồi đầu anh thích em ko phải vày địa bởi vì của cha nuôi em, cũng chẳng phải Như vậy lực căn nhà em, nhưng cùng vì em là em, hồi ấy tổ ấm anh thích chỉ có nhà bạn em thôi, thành ra ngay hiện tại bạn chia tay, cũng là vày anh không có gì thích em nữa. Nếu cũng như anh hy vọng ở lại khám đa khoa Đông Hoa như nuốm, thì sao anh có vẻ chia tay em được chứ”.

Khi đó bên tôi chỉ biết khẽ lắc đầu, nói: “Đồng Nhược Thiên à, anh chính xác là một thành viên lưỡng lự thỏa hiệp”.

chia ly trong âm thầm lặng lẽ.

Sau này lưỡng lự tại sao, đoạn đối thoại ấy mang lại tai ba nuôi tôi, ông tức cho mức hút hết cả một bao thuốc, đập rung bàn hội chẩn trong văn phòng nghe: “Không thèm, hừ, cố kỉnh cứ để mang lại chúng chưa thèm đi”.

Chiều hôm ấy dạy “Khái quát về ngoại khoa” cho sinh cục lớp cử nhân, hết tiết, ba nuôi bên tôi mang lại Học viện Dược, sinh viên trong lớp đa số ức chế nói: “Vị giáo sư này, thật đáng sợ, và đúng là Godzilla[5] version già”.

[5] Godzilla- con trùm cuối nổi tiếng của điện ảnh Nhật phiên bản với hình dạng của một nhỏ lớn long.

đó là sau này Anh chị em tôi nói lại sở hữu bên tôi cụ, may là cơ sở y tế của Đông Hoa là bệnh viện trực thuộc số một của trường đại học tôi theo học.

vắt là Đồng Nhược Thiên bị phân bổ mang đến khám đa khoa đông y cổ truyền tốt nhất ở ngoại thành, ngày ngày làm cho người thân mang loại căn bệnh hậu môn trực tràng, nghĩ mang đến tôi vừa thấy hận anh ta, lại vừa thấy thương anh ta, cũng vừa cảm giác bao gồm lỗi sở hữu anh ta.

Là anh ta đòi chia tay có bên tôi đó chứ, thay mà tôi thốt nhiên lại biến thành thủ phạm.

chúng tôi thật sự bắt đầu cảm thấy nhớ anh ta. Chúng tôi đến đài bắn nước giữa quảng trường trung tâm, sắm một khu vực sạch vẫn ngồi xuống.

khung trời xanh nhạt, không hề bắt gặp đáy trong suốt, mà là tầng tầng sương khói đã bao quanh, bên dưới bầu trời Vậy nên, chúng tôi không ý muốn nghĩ gì hết.

>> đọc thêm phân mục truyện Đam mỹ ngược

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *