0 Comments

đang ở loài người văn minh thì cô vô tình bị chuyển đến một loài người nằm trong một cuốn tiểu thuyết, khu vực mà lại cô hóa thành anh hùng chính thành viên gia đình chạm mặt gia đình thích, hoa chạm chán hoa nở .

Ra mắt truyện Độc dược mê dục

Tác giả: Mặc Hàn Nghiễn

Thể loại: Truyện h

Trích đoạn truyện Độc dược mê dục

có một số việc đến khi mọi người hiểu ra thì đã mất kịp nữa.

đến tột đỉnh là tại sao hầu như câu hỏi lại có thể tiến triển theo hướng này? Phiên bản thân Việt Tiền Long Mã cũng do dự. Cậu cảm thấy gia đình linh hồn vẫn thoát khỏi thân thể, trôi lơ lửng ở giữa không trung, mắt nhìn xuống cơ thể người nhà, thì Việt Tiền Long Mã đã thấy bản thân đã núp ở hành lang bỏ phí ảm đạm nhưng mà theo dõi, tựa hồ cũng như dã thú.

Lộc cộc lộc cộc, tiếng bước chân từ xa mang lại gần, đã từng Cách từng Bước, trái tim như sẽ khiêu vũ, mỗi một bước đi, tim của cậu lại một lần đập mạnh mẽ.

Lấy điện thoại cầm tay từ trong túi quần ra, tia nắng trắng bệch chiếu lên trên mặt cậu, ngày mồng bảy tháng mười, thứ năm, mười một giờ tư mươi phút.

Một năm trước cha của cô ấy vẫn ở nước quanh đó được điều cho Cửu Châu, em trai cô ở lại Kanagawa để đi học, trong căn hộ chung cư cao cấp Tokyo chỉ với cô cũng như bà bầu mọi người.

Mỗi thứ tư hàng tuần cô đi làm ở tương tác tiện lợi đang lại càng ngày giữ vững hơn về mặt thời gian, bình thường vẫn tan ca lúc mười giờ nhưng giờ lại cầm lại cho mười một giờ.

Mười một giờ là quá muộn rồi, từ xúc tiến tiện lợi về mang đến ngôi nhà cô yêu cầu đi một lượt xe buýt, qua hơn hai mươi phút thì xe buýt dừng lại, từ trạm dừng xe buýt mang lại nhà cô chỉ có mười lăm phút. Mười một giờ bốn mươi, cô vẫn đi qua một chỗ đất khu hoạch bởi lẽ vì chuyện ảnh hưởng mang đến kinh phí mà lại nơi đấy hốt nhiên bị bỏ hoang khi đã mở cửa dở dang, ở nơi này thỉnh thoảng sẽ lảng vảng một vài kẻ lang thang, tuy nhiên hiện nay xung quanh cậu ra thì nhìn đi nhìn lại cũng không thấy ai khác.

dưới thứ ánh nắng lờ mờ của đèn đường, số đông con vật hoang núp ở trong bóng tối ngẩng đầu lên, bên trong cổ họng của thiếu niên hầu kết khẽ chuyển vận, cậu chắc là một lữ nhân sẽ chạy xe trong sa mạc, tất cả các gì cậu gồm ngay hiện tại chính là chờ đợi cùng khát vọng.

Khi bóng hình mảnh khảnh bước vào ánh sáng của đèn kia cậu liền chuyển tay ra, một tay bít mũi miệng của cô ấy để cô bắt buộc la lên, tay còn lại bao trọn lấy cơ thể của cô ấy, đem cô từ trong ánh sáng kéo vào bóng buổi tối vũng bùn.

Lục Xuyên Hổ Phách chẳng biết nghĩ cho mọi người đã gặp mặt phải chuyện vì thế.

Suốt cả một tháng nay cô vẫn luôn cảm giác có người theo dõi tổ ấm, dường như sau dính ở sau lưng gia đình rứa, làm cho cố gắng nào cũng chưa bóc tháo ra được. Nhưng lại cả tuần nay thì xúc cảm bị theo dõi có vẻ đã mất tích, cô còn nghĩ là bạn dạng thân các bạn đang quá nhiều nghi, liền thả lỏng cẩn trọng.

Dù chỗ đất này chỉ cần một vùng căn hộ cao cấp bị bỏ hoang, tuy vậy đều đều cũng có một số người đi qua lại, cũng có bảo đảm thận trọng, mỗi ngày cô đều thông qua đây nhưng mà chưa một lần biết đến, ở vị trí này lại đựng được nhiều bất trắc bởi vậy.

Cô liều mạng giãy dụa, cầm cố để giống như kiến tạo một âm thanh nào đó khiến cho người khác cần nhớ tới, tuy hiện giờ đã là mười hai giờ đêm, đã hết ai ra bên cạnh vào giờ nfay nữa cơ mà cô vẫn ước ao đang tất cả ai đó tới cứu vớt bạn.

Hai tay cô dùng sức ao ước vứt loại tay đang che miệng cũng như mũi cô xuống, dẫu vậy là sức lựuc kẻ đằng sau quá to, thậm chí lúc cô giãy dụa cô còn có lẽ cảm nhận ra cơ bắp và đã được cất giấu dưới lớp quần áo của người này.

cấp thiết có tác dụng gì được, bầu không gian cô hít vào lại càng ngày ít, tầm mắt dần biến thành mơ đại dương, đa số cảnh vật trước bên Ngoài ra càng ngày càng xa.

bây chừ người kia new chịu đựng dừng lại, tuy rằng thân thể cô đang bị ủ ấp chặt lấy dẫu vậy bàn tya đậy mũi cô sẽ gợi mở chút ít khe hở, cô vội hít vào đã từng ngụm từng ngụm bầu không gian, trong óc hỗn độn cũng dần dần sáng tỏ hơn.

Cô đo đắn các bạn đã bị kéo tới nơi đâu, thanh âm tựa biển các ở một địa điểm xa xăm nào đấy, mặc dầu hiện nay cô bao gồm kêu mập cũng chưa ai hình như nghe được.

>> tham khảo thêm thể loại Truyện ngôn tình sủng

cơ thể dính ngay cạnh vào nhau, cô cảm nghĩ như tim mọi người đang đập bùm bùm, hô hấp nóng cháy băng qua cổ cô, bây giờ cũng chỉ chắc là hi vọng tên này là kẻ giật, chỉ do giật tiền thôi.

cuối cùng tên cướp ấn táo bạo cô lên tường, bờ tường lạnh cũng như băng khiến cô chưa khỏi rùng người nhà một mẫu, ánh mắt dần thích ứng sở hữu bóng buổi tối, lần theo bàn tay đã che miệng bạn, cô thấy rõ cỗ dạng của tên giật này.

bản thiết kế ăn mặc quần áo thể thao quen cùng, màu trắng Berets, tựa đại dương như mắt mèo sáng lên trong buổi tối…

“ Long… Long Mã sao?” Lục Xuyên Hổ Phách mở to hai ánh mắt, tên chiếm này chính là tân sinh cục năm nhất trường CĐ, có cô cũng gọi là bọn em trong trường, là tân binh đội tuyển teniss trong mấy năm vừa mới đây, thậm chí còn là quán quân trong một vài trận chiến thể thao quốc tế, Việt Tiền Long Mã.

“Là bên tôi, Lục Xuyên tiền bối.” các giọng nói thiếu niên thời kỳ đổi giọng có chút khàn khàn, hắn hơi nới lỏng bàn tay vẫn che miệng cô.

“ Long Mã, cậu đã muốn làm vật gì vậy? Nếu là đùa thì ko phải là hơi quá đáng rồi sao?” Hổ Phách mở tay của Việt Tiền Long Mã ra: “Lần sau xin đừng đùa Bởi vậy, tôi còn bắt buộc về nhà, tránh ra đi.” mặc dầu tính cách của Hổ Phách chất lượng không quá tồi tệ thì bị dọa Vậy nên, cho dù là đàn em quen biết, cô cũng bắt buộc không tức giận.

Cô đẩy Việt Tiền Long Mã ra phía trước, quay đầu bước đi, cơ mà không đi được mấy Bước liền bị hắn kéo tay lại, lần nữa bị kéo đến bên tường.

“Đến bây chừ rồi mà chị sẽ cho rằng đây là trò nghịch quá trớn sao?” Việt Tiền Long Mã dựa vào lân cận tai cô, Hổ Phách liền xoay đầu ý muốn tránh khỏi hắn.

Hình như Việt Tiền Long Mã bị hàng cồn này của cô chọc giận, kiên quyết dán gần cạnh bên Hổ Phách: “Đây chẳng phải là nghịch đâu, tiền bối à.”

Việt Tiền Long Mã vươn lưỡi, liếm liếm gò má trắng nõn của cô ý, cảm giác thật đáng tiếc vì nếu là buổi ngày thì hắn có thể chú ý mang lại gò má này bởi vì hắn mà lại nhiễm lên Màu sắc tươi đẹp cần làm gi rồi.

“Tôi thật sự…muốn tiền bối. Hàng ngày chúng tôi hồ hết suy nghĩ tới, cả trong mơ cũng đông đảo hệ trọng mang đến, lần lượt giữ lấy tiền bối. Nghĩ mang lại phát đau rồi.”

Hạ thân hắn đặt vào giữa hai chân Hổ Phách nhẹ nhàng cọ xát, ma sát cho khu tam giác của cô ấy như ấm cháy lên rồi.

“ Đừng… Đừng đùa Long Mã. Cậu phân vân bạn dạng thân chúng ta vẫn có tác dụng đồ vật gi sao? Đây là phạm tội. Ngoài ra cậu cũng biết, tôi là nữ giới của của Long Nhã cơ mà.” không sai, Lục Xuyên Hổ Phách còn đang là nữ giới của Việt Tiền Long Nhã.

“ Tên hỗn đản đó đã đi được Nhật bạn dạng tư tháng rồi, tiền bối à, tiền bối cảm giác anh ta còn có vẻ trở về sao. So với tiền bối thì tôi hiểu anh ta hơn, dù sao…nói gì thì bên tôi cũng chính là em trai của anh ấy ta cơ mà.”

Theo tiếng nói nho nhỏ, Việt Tiền Long Mã càng ngày càng liếm láp đi xuống, áo thể thao Berets rơi xuống đất, khuôn mặt thiếu niên đang chóng vánh vùi sâu vào ngực Hổ Phách.

“ Đừng bởi thế…Long Mã…”

Trong các giọng nói của Hổ Phách pha lẫn chút nức nở, cô chần chờ có tác dụng rứa nào để kháng cự, nói Việt Tiền Long Nhã sẽ quay về, cho bao gồm cô còn không tin, anh chưa nói một tiếng liền rời đi, trong tư tháng chưa Hotline điện cũng không tất cả bưu phẩm, còn nếu không có từ bây giờ thì có thể cô đang quên mất rằng các bạn bao gồm gia đình trai, cô bây giờ chỉ giống như cố kỉnh hết sức để đẩy Việt Tiền Long Mã sẽ ngày dần liếm đi xuống kia ra khỏi tổ ấm tổ ấm.

“Dừng tay… Đừng do đó…”

Hổ Phách giãy dụa, tay Việt Tiền Long Mã lần theo vạt áo luồn vào trong thân thể cô, cảm thấy da thịt mềm mại, sau đấy gửi tay lên trên, lại bị bikini nàng ở đôi gò bồng đảo ngăn chặn.

“Nếu câu hỏi này bị bắt gặp ra xung quanh, Long Mã vẫn bắt buộc bắt đầu làm thi đấu cụm Cuộc Thi tennis ở trường nữa, Long Mã thích đánh tennis Như vậy, nhất định không ước ao cũng như cụ đúng không, cho nên hãy dừng tay đi Long Mã, bên tôi sẽ coi như hiên giờ chưa tồn tại gì xảy ra, xác thực đã không nói việc này có gia đình bạn khác.”

Bàn tay vỗ về vui đùa có bộ ngực của cô ấy chợt xong lại, bỏ ra khỏi vạt áo, Hổ Phách thấy nắm liền tất cả chút vui mừng, phảng phất nhận thấy hi vọng.

“Tiền bối nói chưa sai, nếu chuyện này bị biết, tuy rằng vì đã còn là do thành niên chưa bắt buộc phải ngồi tù, cùng lắm có khả năng sẽ bị chui vào chiếc rốn tôn tạo, cơ mà nếu bị đồn ra kế bên thì từ nay về sau tôi sẽ không đủ gia nhập cụm ải thi đấu bao gồm quy nữa, hơn nữa còn bị rất nhiều người nhà bao bọc quan sát vào bằng ánh mắt kỳ thị, có lẽ còn có thể bị ba tôi đuổi ra khỏi ngôi nhà, cần yếu đứng vững đọc sách, chẳng thể đánh tennis, tôi Ngoài ra cũng đã hình như tự tưởng tượng ra bi kịch của bản thân thảm khốc mang đến đâu.”

“Cho đề nghị nhân lúc chứ còn chưa muộn cậu mau dừng tay đi!” Hổ Phách sau cuối nhảy khóc.

“Nói vì thế thì vận mệnh về sau của tôi, những phía bên trong tay tiền bối rồi. Nhưng lại là bên tôi, chẳng thể buông tiền bối ra.” Việt Tiền Long Mã khẽ vuốt khuôn bên Hổ Phách, chóp mũi đụng vào chóp mũi, hô hấp phả quyện vào nhau: “Vậy thì tiền bối hãy gạn lọc đi, chọn béo tiếng kêu cứu vãn, làm cho người khác biết chúng ta làm cho một số loại sự tình này, gửi tôi cho cái nôi quản giáo, kể cả chọn…” Việt Tiền Long Mã xong xuôi chút ít, Hổ Phách khẽ nhíu mày quan sát thiếu niên vừa quen cùng vừa xa lạ ở trước mặt, đồng tử màu đá quý đã trở nên bóng về tối xâm chỉ chiếm, tay cậu vuốt ve mặt cô trượt xuống dưới, nhỏ dại giọng nói: “Trở thành của mình.”
>> xem thêm Truyện sắc

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *